Mohamed Salah: Vị vua Ai Cập không ngai P1

Salah rời Anh khi còn là một cậu bé, và trở lại khi đã là một người đàn ông”, đấy là lời nhận định của Juergen Klopp dành cho cậu học trò Mohamed Salah. Sự nghiệp của Salah, như cách ông thầy miêu tả, là một hành trình vươn lên không ngừng, và khởi đi từ những giọt nước mắt.

Salah khởi nghiệp ở tuyến trẻ của CLB Al-Mokawloon, ở vị trí hậu vệ cánh trái trong sơ đồ bóng đá 3-5-2 khi ấy rất được ưa chuộng ở Ai Cập. Có lẽ thế giới đã có thêm một hậu vệ trái đẳng cấp nếu như không có một sự kiện diễn ra trong trận đấu ở giải U17 Ai Cập.

Hôm ấy, Al-Mokawloon giành thắng lợi 4-0 trước ENPPI. Trong phòng thay quần áo, khi các cậu bé vui  mừng, mình Salah, với chiếc áo số 3 trên lưng, thì ngồi khóc. Bởi… anh không ghi được bàn nào. Đấy là lúc HLV của Salah nhận ra học trò nhí có khát vọng ghi bàn lớn đến mức nào. Và từ cánh trái, Salah được dời đến những vị trí gần khung thành hơn.

Liverpool chơi tốt hơn khi không có Salah”

Kết quả đến rất nhanh chóng khi Salah kết thúc mùa giải ở lứa U17 ấy với 35 bàn. Salah từng là một cầu thủ chơi rất cá nhân. Khi có bóng, anh chỉ muốn dốc thật nhanh đến khung thành và dứt điểm. Nhưng sự cầu thị, khiêm tốn giúp anh ngày một hoàn thiện hơn.

Bob Bradley, cựu HLV đội tuyển Mỹ và Swansea City, là người triệu tập Salah lên đội tuyển Ai Cập lần đầu (năm 2011). Ông nói trên Independent: “Ngay từ những ngày đầu lên tuyển, tốc độ và sự bùng nổ của cậu ấy đã không ai sánh kịp. Nhưng điều quan trọng nhất là Salah luôn muốn mình hay hơn ngày hôm qua. Cậu ấy rút ra bài học rất nhanh sau mỗi trận đấu và tập dứt điểm rất siêng năng”.

Nhưng suốt những năm tuổi trẻ, Salah cũng đồng thời là con người rất háo thắng. Ngay những năm 16, 17 tuổi, Salah đã nói với những người xung quanh: mục tiêu của anh là Ngoại hạng Anh, là Anh quốc. Năm 20 tuổi, Salah háo hức lên đường sang Basel vì biết đó là nấc thang gần hơn đưa anh đến xứ sở sương mù.

Bài viết được đề xuất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.